Lời tạ từ tháng Năm...

Như Ngọc

Banned
Tham gia
13/5/13
Bài viết
1,633
Điểm
0
Tuổi
29
Nơi ở
Nơi bình yên nhất ^^
Credits
0
tác giả
khi_ban_muon_bat_dau_mot_ke_hoach_moi_638906421.jpg

Tháng Năm - tháng của những cơn mưa rơi theo màu phượng vĩ, tháng của những nỗi buồn bỗng chốc vơi đi. Và hôm nay, ta sẽ viết. Ta sẽ viết lời tạ từ tháng năm đầy nắng gió, đầy yêu thương mà ta đã giấu, và ta sẽ gửi đến một chàng trai của tháng Năm, người nhé...!

[...]

Một chút ủy mị, hãy cho ta ngắm những cánh hoa đỏ chói rơi từ cành xuống, theo những cơn gió mát rượi xua đi cái nóng của mùa Hè, và khóc...

Một chút lắng đọng, ta sẽ nghe những âm thanh trong vắt của bầu trời, nơi chú chim đàng vừa tung cánh, hay nghe lại những giai điệu của riêng ta, nghe, và khóc...

Một chút yêu thương, để ta nhớ lại những gì mà mình đã gìn giữ, trong trái tim. Để ta xem ngọn lửa yêu thương của ta có còn cháy, hay đã lạnh từ lâu lắm rồi. Ta sẽ cảm nhận, và ta sẽ lại khóc...

Một chút thôi... Nhưng ta đã khóc thật rồi...

Khóc. Đôi khi nó làm cho người ta dễ chịu, và ngốc nghếch hơn. Lúc này, ngay lúc này đây, ta không biết mình đang suy nghĩ cái gì nữa. Có lẽ cái tôi trong ta đang lắng nghe thời gian...

[...] Tháng Năm về... Tháng Năm lại đi...

Tháng Năm về... Đồng nghĩa với việc những cơn gió nóng hổi sẽ ập vào đôi mắt, mang theo những vụng dại, và đánh thức trái tim đang khao khát yêu thương đã ngủ... Cái tôi trong ta cũng trở dậy theo bản năng, và lại mơ theo giấc nồng của gió, trong giấc mơ ấy có người, người ạ...

Tháng Năm lại đi... Khi bánh xe thời gian cứ quay đều theo sự hối hả của cuộc sống. Chợt nhận ra, cả một thời ta đã dường như ngu ngốc. Ôi tháng Năm! Ta lượm lặt lại những mảnh vụn của kí ức đã tan vỡ, rồi tự mình trôi theo những suy nghĩ mông lung...

Ta gọi đó là yêu thương...

Tháng Năm ơi, tạm biệt nhé! Hãy ngủ yên với những yêu thương con nhen nhóm, trong tâm hồn của chính ta. Hãy ngủ ngoan và say giấc nồng với ánh trăng đêm, để kí ức sẽ ru êm những nỗi đau và cả yêu thương vừa chớm. Và cả người nữa, hỡi chàng trai tháng Năm, hãy cho phép ta gọi người như thế. Hãy trân trọng những gì người đang có, và hãy luôn mỉm cười, bởi nụ cười của người đẹp và ấm áp như những tia nắng hiếm hoi của ngày Đông giá rét...

Một tháng Năm như thế đã đi qua...
 
Nếu bạn cảm thấy nội dung chủ đề bổ ích , Hãy LIKE hoặc bình luận để chủ đề được sôi nổi hơn
Top