Cuộc tình ấy, tự vẫn hôm qua...

Như Ngọc

Banned
Tham gia
13/5/13
Bài viết
1,633
Điểm
0
Tuổi
29
Nơi ở
Nơi bình yên nhất ^^
Credits
0
tác giả
[h=1]
1369165184_6805721241_bdf707d5bf.jpg
[/h]

Cuối cùng, chính tôi đã phản bội mình, chẳng thể ở lại trong lòng người thêm nữa, không thể là vần thơ kết, không là năm tháng còn lại, không là nắm đất phủ lên nấm mộ phía cuối đời...

Cốc cà phê pha bằng nỗi buồn no gió, nguội như câu kinh trượt chân sa vào lầm lỗi.

Ban công nấc nghẹn, thương con hẻm tiều tụy sau từng giây cầm lòng chôn cất những cuồng dại ngày xưa...

Mặc tóc rối như nợ nần món tình chưa cạn, vai nghiêng tựa đôi môi ngã lên chiếc hôn bỏ ngỏ chưa thành.

Mặc gót trần ở lưng chừng hối tiếc, chòng chành khổ đau, thân xác run lên nơi bụi mận gai úa héo, bản tình ca viết dở thuộc lòng dối gian.

Con tim mách tội cơn nhói nơi lồng ngực tím ngắt tổn thương.

Ngoài kia, Phố vẫn giấu điều gì mòn mỏi, hàng cây quặn thắt tuyệt vọng, con đường chia ngả phụ người.

Tháng Năm, Mùa lặng lẽ đi theo Người, bỏ lại ai không lời phía mất mát.

Đặt tên cho nỗi đau là thù hận, mang điều này che lấp điều kia.

Trốn chạy và huyễn hoặc mình, không trách móc không van nài lý do thêm nữa.

Bởi một ngày, nhớ ra mình chỉ là làn khói đi lạc vào đời một người, rồi tan biến như chưa từng đến.

Hóa ra "The Lover" đã thú tội, như cái cớ buông lơi ủi an những điều đã định.



Nắng không còn là điều đẹp nhất từ khi Người tới. Người khiến tôi tin rằng những gì người ta nói về tình yêu không phải xáo rỗng và hoang tưởng, mà là thật, thật như hơi thở, như khi chạm lên cơ thể mình và mường tượng lại những va chạm vừa dịu dàng như vẽ vào nhau, vừa phong ba như chính cuộc đời điên dại...

Chẳng ai làm tôi khát khao mơ đến những đứa trẻ từ Người như thế. Tưởng rằng có thể sẻ chia nhau, gánh vác bộn bề để đi đến tận cùng số phận. Nhưng thảng hoặc nghĩ lại những điều đã xa, mới thấy mình tôi ao ước, mới thấy người lúc vơi lúc đầy.

Rồi sẽ ổn, đó là câu mà vài phút lại chữa cho mình.

Ngột ngạt, chết đuối giữa những lời vỗ về.

Tự dỗ dành vết thương rớm máu bằng cách hôn lên niềm tin dễ dãi.

Độ lượng với cơn đau lớn dần theo thời gian, trải qua bằng lời ru của kẻ muôn đời mù quáng.

Kỷ niệm vui làm nước mắt vô thức rụng xuống, ký ức buồn lấy đi nụ cười hệch hệch dè bỉu chính mình.

Không biết đến bao giờ, tôi mới có thể đắm đuối và chạm tới yêu đương thêm nữa, khi bóng của anh đổ vào đời tôi quá lớn. Đã trốn trong anh và sống với đủ đầy ý nghĩa sự sống, như sẽ chết nếu không được ở bên...

Những chốn hẹn hò chưa tới, những thề nguyền xây đắp cho tương lai giờ đi lạc đâu đó, trong những lời tỏ tình, trong con chữ mang tên nhau. Không anh, tôi lại một mình. Mất đi mọi ham muốn tiếp xúc hay bắt đầu một điều gì như thế nữa. Cảm thấy có thể tồn tại với dư âm cuộc tình yểu mệnh ấy. Sẽ chỉ thức dậy trống không, tình tự với buổi chiều rỗng tuếch, hay vỡ như đêm trong từng mảnh nhớ lỡ thoát thai khỏi lồng ngực.

Sẽ mồ côi giữa trần gian có đôi.

Đã thuyết phục được mình, rằng tôi đi vắng, khỏi cuộc tình, vừa tự vẫn hôm qua...

Bởi quá yêu, bởi quá cần, bởi kỳ diệu hơn những điều cổ tích, bởi hạnh phúc chỉ được mang tên một người, bởi thứ tha thấy mình vô nghĩa khi không thể mang đi đớn đau, bởi trong khoảnh khắc nào đó thuộc về mãi mãi, hoàn toàn là của nhau.

P/s: Biết không, có một điều mà em chẳng bao giờ muốn quên, đó là khuôn mặt và đôi môi sinh ra nụ cười hân hoan chẳng khác nào đứa trẻ, điều có thể cứu rỗi em.

Giờ thì, không có Người, em trút nhớ vào đâu?
 
Nếu bạn cảm thấy nội dung chủ đề bổ ích , Hãy LIKE hoặc bình luận để chủ đề được sôi nổi hơn
Top